Tôi không thể ngừng "cắm sừng" chồng mình
Đối tượng của những cuộc tình chớp nhoáng đều là những người đàn ông quyền lực hoặc thành công và cảm giác rượt đuổi luôn khiến tôi phấn khích.
ảnh minh họa
10:26 | Thư mục Tám Chuyện, Tâm Sự, Tình Cảm Giới Tính | Read More »
17:21 | Thư mục Tám Chuyện | Read More »
01:28 | Thư mục Tám Chuyện, Tâm Sự | Read More »
19:14 | Thư mục Tám Chuyện, Tâm Sự, Tin Tức Tổng Hợp | Read More »
16:09 | Thư mục Tám Chuyện, Tâm Sự | Read More »
15:14 | Thư mục Tám Chuyện, Tâm Sự | Read More »
03:06 | Thư mục Tám Chuyện, Tâm Sự | Read More »
23:08 | Thư mục Tám Chuyện, Tâm Sự | Read More »
17:31 | Thư mục Tám Chuyện, Tâm Sự | Read More »
11:05 | Thư mục Tám Chuyện, Tâm Sự | Read More »
12:02 | Thư mục Tám Chuyện, Tâm Sự | Read More »
21:00 | Thư mục Tám Chuyện, Tâm Sự | Read More »
Tôi đã yêu, một đứa con gái từng chẳng coi chuyện tình yêu là gì như tôi cuối cùng đã thực sự biết rung động trước một người đàn ông. Xưa nay tôi bị người đời cười chê là đứa con gái sống buông thả, một kẻ không ra gì khi sẵn sàng lao thân vào bất kì một người đàn ông nào có thể chu cấp cho cuộc sống của tôi. Nếu gọi đúng hơn, tôi là bồ của các đại gia.
Nếu ai đó nói tới hai chữ tình yêu, tôi cười nhếch mép. Nếu kẻ nào đó khóc lóc, đau khổ thậm chí tự tử vì tình, tôi cho rằng kẻ đó ngu. Với tôi, trên đời không có thứ tình yêu thực sự, tất cả chỉ là giả dối. Người ta yêu nhau cũng vì tiền, vì tình dục mà thôi.
Thế nhưng, cuộc sống, suy nghĩ của tôi đã hoàn toàn thay đổi kể từ khi tôi gặp anh. Tôi chưa từng nghĩ và cũng không dám nghĩ tới một ngày tôi lại được một người đàn ông yêu tha thiết đến thế. Người ta cười chê tôi, coi thường cái sự ngạo mạn của tôi nhưng anh lại cho đó là cá tính, một cô gái rất mạnh mẽ. Tôi gặp anh vào cái ngày tôi chán nản cuộc sống nơi thủ đố, chán nghề làm bồ nhí đại gia và chuyển vào Sài Gòn sinh sống.
Anh là người Bắc, thế nên gặp tôi, anh thấy gần gũi thân quen vô cùng. Tôi xinh đẹp và có duyên, bạn bè và anh thường nói tôi như thế. Anh đưa tôi đi bất kì nơi đâu. Chính lúc tôi cô đơn nhất nơi đất khách quê người, anh là người thường xuyên đưa đón và dò đường giúp tôi. Tôi chưa bao giờ muốn ngồi lên một chiếc xe máy cũ kĩ, vậy mà, tôi lại ngồi lên xe anh, đi suốt cả một ngày trời chỉ để thăm thú những cảnh đẹp tôi chưa từng biết.
Với một người con gái như tôi, nhận lời mời đi chơi của một người đàn ông mới quen không có gì là xa lạ và ngại ngần. Tôi cũng không sợ anh đánh giá. Anh cũng chưa từng có ý định đánh giá hay tìm hiểu quá khứ của tôi. Tôi nói muốn lập nghiệp ở vùng đất mới, muốn xin việc làm để thay đổi cuộc sống. Anh tin vào điều đó, thế là đủ.
Tình yêu đến tôi không hề hay biết. Sau này, tôi phát hiện ra anh có công việc rất tốt, làm trưởng phòng cho một doanh nghiệp lớn. Tôi hài lòng về điều đó, tuy nhiên không phải tôi có ý định moi tiền của anh. Lúc này, tôi thực sự yêu anh. Có lẽ sự chân chất trong con người anh, những câu nói quê mùa cũ rích của anh lại khiến tôi cảm động, không giống như mấy gã chỉ biết nịnh nọt, bo tiền.
Tôi biết yêu, tình yêu thực sự đã tới khi tôi ở bên anh. Tôi biết nhớ anh khi lâu không gặp, biết khóc vì giận anh và biết lo lắng cho anh mỗi khi không nhận được điện thoại. Cái cảm giác ấy bao lâu nay tôi chưa từng có được.
2 năm yêu nhau, lúc nào tôi cũng trốn tránh mọi thứ gần gũi anh. Tôi vốn là đứa con gái có thể ngả vào bất kì lòng gã đàn ông nào nhưng từ khi gặp anh tôi đã khác. Tôi không muốn đi quá giới hạn với anh và anh tôn trọng tôi. Anh luôn tin tôi là đứa con gái trong trắng khi tôi cố gắng gìn giữ bản thân.
Rồi một ngày, anh cầu hôn tôi, có lẽ đó là ngày hạnh phúc nhất. Tôi nghẹn ngào rơi nước mắt. Chưa bao giờ tôi hạnh phúc như thế. Nếu lấy anh, tôi có tất cả, nhất là một mái ấm hạnh phúc và một người chồng an toàn. Nhưng tôi phải làm gì đây nếu anh biết tôi không còn trong trắng.
Một người con gái như tôi cuối cùng đã vượt qua cửa ải của cái gọi là trinh tiết để lấy được một người chồng mà tôi thương yêu. (ảnh minh họa)
Tôi đã nghĩ tới việc phải làm thế nào trong đêm tân hôn để anh tin rằng, tôi còn trinh tiết. Vá trinh ư, tôi sợ việc đó vô cùng. Thế là, đêm tân hôn, tôi đành liều mình, giấu dao ở giường, chờ cho tới khi anh đê mê, hoan lạc, tôi đã cứa tay mình và tạo máu trinh giả. Tất nhiên, kế hoạch của tôi hoàn hảo, anh không bao giờ phát hiện ra, còn mừng rỡ ôm tôi khi thấy những giọt máu trên ga trắng. Anh hạnh phúc lắm vì biết vợ mình còn trinh, nhưng lòng tôi thật chẳng vui chút nào.
Một người con gái như tôi cuối cùng đã vượt qua cửa ải của cái gọi là trinh tiết để lấy được một người chồng mà tôi thương yêu. Nhưng cuộc sống của tôi sau đó thật buồn vì bản thân tôi thấy có lỗi với anh, thấy mình thật đê tiện. Không phải tôi cố tình lừa anh như trước đây tôi đã lừa những người đàn ông khác. Chỉ vì tôi yêu anh, thương anh, mong được ở bên anh mãi mãi nên tôi phải làm như vậy. Việc làm dối trá này của tôi có đáng được cảm thông? Tôi sợ rằng, một ngày nào đó anh phát hiện ra sự thật tôi từng là bồ nhí của các đại gia, anh sẽ đay nghiến tôi thế nào? Nghĩ tới đó là tôi thấy sợ hãi. Nhưng thôi, hãy dừng lại tất cả. Tôi phải cố gắng là một người vợ tốt để chuộc lỗi với anh và sống những ngày tháng vui vẻ hạnh phúc này chỉ mong anh có thể hiểu tôi yêu anh nhiều thế nào mà thôi!
19:19 | Thư mục Tám Chuyện, Tâm Sự | Read More »
01:18 | Thư mục Tám Chuyện, Tâm Sự | Read More »
Có ý kiến đồng tình với quan hệ bằng miệng, vì nó giúp vợ chồng thăng hoa cảm xúc trong chuyện gối chăn, nhưng cũng có nhiều người phản đối cách làm này. Bi kịch gia đình nhiều khi cũng bắt nguồn từ sự nên hay không…
Khi đặt bút viết những dòng chia sẻ này, trong lòng em ngổn ngang bao nhiêu tình cảm, vừa thương vừa giận, vừa muốn dứt bỏ, vừa muốn thứ tha.
Em lấy chồng mùa thu năm ngoái, đến nay là vừa tròn 1 năm. Hai đứa yêu thương nhau suốt mấy năm trời, rồi cũng đứa 25, đứa 26 mới cưới, không còn bồng bột gì, vậy mà kết cục lại là xa nhau!
Cả tháng nay em không ăn không ngủ được, mệt mỏi. Em đã ly thân với chồng, mỗi đứa mỗi nhà. Cứ đi làm về lại mình với mình giữa bốn bức tường, chán nản vô cùng.
Mọi chuyện bắt nguồn từ cách đây mấy tháng, cơ quan chồng em có tổ chức đi du lịch Thanh Hóa. Mới đầu em cũng có suất đi cùng, nhưng bận chuyện bên ngoại, nên em ở nhà cho ông xã đi du lịch.
Sau lần đi nghỉ mát đó, về nhà ông xã gợi ý em cách yêu bằng miệng, hình như đang rất thịnh hành ở giới trẻ nhưng em không chịu.
Không hiểu sao bây giờ người ta nghĩ ra nhiều cách… kinh dị đến vậy! Em phản đối, ông xã cứ tấm tức. Rồi nằng nặc đòi chiều em bằng cách ấy. Trong lúc bực quá, em tung chân, đạp chồng ngã khỏi giường.
Từ đó, cũng có vài lần chồng nhắc đến chuyện quan hệ bằng miệng, nhưng lần nào em cũng gạt phăng. Quan điểm của em là ủng hộ truyền thống. Nói thật, chỉ nghĩ đến dùng miệng thôi, đã thấy… ghê.
Chúng em cũng vẫn đều đều, tuần hai lần vợ chồng gặp nhau. Dần dần, không thấy chồng đòi hòi chuyện đó nữa, cũng vẫn thấy chuyện vợ chồng mặn nồng. Chỉ đến khi…
Xung quanh miệng chồng em bị nổi mụn, mụn chảy nước và rất đau. Em cứ nghĩ do mùa hè ăn nhiều thức ăn và hoa quả nóng, nên mới ảnh hưởng đến mặt tiền của chồng như vậy.
Nhưng đã thay đổi cả thói quen ăn uống, bôi thuốc chống mụn.. vẫn không thuyên giảm. Mụn nước cứ xẹp được vài hôm là cái khác lại mọc lên.
Cực chẳng đã, hai vợ chồng đèo nhau đi khám trên bệnh viện da liễu. Tại đây, khi bác sĩ gặng hỏi nguyên nhân, anh chỉ quanh co nói mọc mụn do ăn đồ nóng. Đến khi có kết quả của bác sĩ, anh mới thú nhận.
Bác sĩ kết luận miệng anh bị vậy là do một loại virus Herpes gây ra, loại virus này thường gây bệnh tình dục chứ không đơn thuần chỉ là bệnh da liễu bình thường.
Anh cúi gằm mặt kể về chuyện đã dùng miệng yêu gái mại dâm, kiểu bóc bánh trả tiền. Có lẽ vì không có dụng cụ gì bảo vệ, nên đã bị lây bệnh. Anh cứ hồn nhiên nghĩ yêu bằng miệng thì không lây bệnh…
Em sững sờ, không nghĩ người ngồi trước mặt mình lại là kẻ đê tiện đến vậy. Thì ra sau lần đi Sầm Sơn, anh được chiều bằng cách này, giờ quen mui bén mùi, tiếp tục giấu em đi quan hệ với gái làng chơi.
Thật là hèn hạ. Em đau đớn lắm, bởi tình yêu với em là điều cao đẹp, và chuyện đó với em cũng là thứ đáng trân trọng, không thể dùng miệng làm chuyện đồi bại, không thể ăn vụng với gái làng chơi theo đúng nghĩa!
Đơn ly hôn em đã viết, đã gửi cho anh. Buồn với người mình từng gọi là chồng vô cùng.
Vừa thương lại vừa giận, không biết em có nên tha thứ cho anh hay không?!
15:13 | Thư mục Tám Chuyện, Tâm Sự | Read More »
Anh đưa tôi vào nhà nghỉ rồi giở trò… với tôi nhưng tôi không thể chống cự.
Đầu năm học 12, lớp tôi có một người bạn mới, lớn hơn tôi vài tuổi. Anh quan tâm đến tôi nhiều hơn những bạn bình thường, nên tôi cũng cảm mến anh. Một hôm, anh nói có chuyện nhờ tôi giúp và chở tôi đi thật xa mà tôi cũng không biết đó là nơi nào vì từ nhỏ tôi chỉ quanh quẩn chốn thôn quê.
Anh tâm sự rất nhiều về gia đình anh, nói anh rất khổ và muốn tìm người tâm sự. Trí óc non nớt của tôi chẳng nghĩ gì xa xôi, cứ tưởng anh thật lòng như vậy. Rồi anh bảo trời đã sắp tối không về được, anh sẽ thuê khách sạn cho tôi nghỉ rồi anh về nhà bạn anh gần đó ngủ nhờ.
Lúc đầu tôi sợ nhưng anh bảo anh xem tôi như em gái, bảo tôi cứ yên tâm nên tôi hoàn toàn tin tưởng anh. Nhưng, anh đưa tôi vào nhà nghỉ rồi giở trò… với tôi. Sức yếu không chống cự nổi nên tôi đã đánh mất tất cả trong cái đêm kinh khủng đó.
Suốt 4 năm học tôi không dám nghĩ tới chuyện tình yêu vì đối với tôi, nó như một món quà xa xỉ mà tôi mãi mãi không bao giờ có. (ảnh minh họa)
Sáng hôm sau tôi không về cùng xe với anh ta mà thuê xe ôm về. Lòng tôi tràn ngập nỗi đau không biết thổ lộ cùng ai. Tôi đã khóc, đã trừng phạt mình, thậm chí nghĩ đến cái chết nhưng thấy mẹ tôi hằng ngày lam lũ ngoài đồng, nhọc công vì con nên tôi cố giấu nỗi đau đó mà gượng dậy. Tôi cố gắng học hành chuẩn bị cho kì thi tốt nghiệp và thi đại học. Thật phũ phàng, sắp đến ngày thi tôi phát hiện mình đã có thai hơn 3 tháng, cái thai đã cử động trong cơ thể tôi. Tôi suy nghĩ rất nhiều, cuối cùng tôi quyết định báo cho anh ta biết để tìm cách giải quyết. Hắn ném vội cho tôi một triệu đồng, bảo hãy đi phá thai vì hắn không thể có trách nhiệm với tôi. Tôi đau đớn đến nghẹn ngào, căm hận hắn đến xương tủy.
Tôi không thể sinh con khi tôi chưa nuôi nổi bản thân mình, gia đình tôi cũng nghèo, nếu mẹ tôi biết được chắc không sống nổi, nên dù rất đau lòng tôi vẫn quyết định phá thai. Tôi một mình đến bệnh viện, một mình chịu đựng nỗi đau cả thể xác lẫn tinh thần. Trời đất cũng còn thương tôi nên mọi chuyện cũng suôn sẻ. Từ một học sinh giỏi nhất nhì trường, tôi thi tốt nghiệp cấp ba chỉ vừa đủ điểm đậu. Tôi một lần nữa nén nỗi đau để ôn thi đại học. Kết quả tôi đậu Đại học Sư phạm. Suốt 4 năm học tôi không dám nghĩ tới chuyện tình yêu vì đối với tôi, nó như một món quà xa xỉ mà tôi mãi mãi không bao giờ có.
Hôm nay tôi viết ra những tâm sự mà tôi đã chôn vùi suốt 10 năm qua. Tôi hy vọng sẽ nhận được những chia sẻ thành tâm của các bạn để giúp tôi vượt qua những vết thương tâm hồn, giúp tôi mở lòng đón nhận một cuộc sống mới.
14:05 | Thư mục Tám Chuyện, Tâm Sự | Read More »
COPYGHT - 2012 ||
THẾ GIỚI GIẢI TRÍ CHO TUỔI TRẺ NĂNG ĐỘNG. MỘT SẢN PHẨM CỦA Cuchot.blogspot.com
MỌI THÔNG TIN TỪ WEBSITE ĐƯỢC Cuchot SƯU TẦM TỪ CÁC TRANG WEBSITE LỚN KHÁC
TRỤ SỞ : HÀ TÂY - TRIÊU AN - TRIỆU PHONG- QUẢNG TRỊ
ĐƠN VỊ QUẢNG CÁO : ADNET.VN
LIÊN HỆ QUẢNG CÁO : TẠI ĐÂY